Bài chia sẻ cho những ai sắp qua Mỹ định cư, mà sống chung với người bảo lãnh

Rất nhiều gia đình giận hờn nhau, trách móc nhau, thù ghét nhau, chỉ vì có người bên Việt Nam mới qua Mỹ định cư. Nhiều sự việc đáng tiếc xảy ra, để rồi có những gia đình tan nát, không nhìn mặt nhau nữa.Sau đây là vài điều tôi muốn chia sẻ, hy vọng sẽ giúp các bạn phần nào, vượt qua cái buổi ban đầu vừa đặt chân đến đất lạ quê người.

Cuộc sống ở Mỹ thích nói thẳng, nói thật. Nên khi bạn làm điều gì sai, người bảo lãnh sẽ nói liền cho bạn biết, bạn hiểu, để bạn mau hoà nhập, chứ không ai muốn chê bạn xấu, muốn tìm những cái sai của bạn để nói. Thời gian rất quý, không ai rảnh để đi làm mấy chuyện đó. Họ bảo lãnh mình qua, là cả một trách nhiệm rất nặng nề. Thay vì giận hờn, tự ái, sao bạn không tự mình nhìn ra cái sai để sửa để dễ hoà nhập hơn.


Nếu bạn nghĩ có những điều mình cho là đúng. Tôi nói là bạn cho là đúng chứ thật tình chưa chắc bạn đúng. Vì bạn mới qua, có biết gì ráo trọi đâu. Người bảo lãnh nói bạn mà bạn không nghe, còn cho mình là đúng. Bạn không nghe, để bụng, không làm theo, và vào phòng to nhỏ với chồng con. Mà chồng con cũng mới qua luôn, nên họ cũng cho bạn là đúng. Và từ đó, gia đình bạn sẽ nói người bảo lãnh, sao quá khó khăn và ganh ghét gia đình bạn.

Nhiều lúc, bạn thích nghe và tin người ngoài hơn người trong gia đình. Bạn đi chợ, đi học, đi công chuyện, tình cờ gặp người Việt, bạn xin số phone. Tối về gọi tâm sự. Rồi họ xúi bạn đi xin quyền lợi này, quyền lợi kia. Bạn đâu biết mỗi người mỗi cảnh. Nếu bạn đủ tiêu chuẩn, thì người bảo lãnh đã chở gia đình bạn đi xin rồi. Đâu đến lượt họ xúi bạn. Đừng bao giờ nghĩ rằng, người bảo lãnh, đã ăn chặn hết những quyền lợi đó, mà nên tự hỏi, bạn có hội đủ điều kiện để nhận được những quyền lợi đó hay không nhé.

Người bảo lãnh đi làm về nhà đã mệt. Mà nếu thấy gia đình bạn, mặt nặng mặt nhẹ. Hờn khóc, bỏ cơm, ở trong phòng khoá trái cửa, thì ai mà chịu nổi. Bạn có chuyện gì thì phải nói. Chứ im thin thít khóc lóc, gọi về Vn nói hành nói tỏi, thì người bảo lãnh điên lên. Mà khi ai điên lên, cũng nói những lời khó nghe. Và bạn sẽ nghe câu: Đồ vô ơn.

Nếu gia đình bạn buồn chán, thấy cuộc sống mới không bằng ở Vn, bạn nên mua vé máy bay về liền. Chứ hôm nay doạ, ngày mai doạ mà chẳng thấy về. Rồi còn khoe, ở Việt Nam là ông này bà nọ. Có ai kê súng vào đầu bạn bắt bạn đi Mỹ đâu. Hay chính bạn cũng tham, muốn có nhiều hơn thế nữa. Người ta đã khó khăn lắm mới bảo lãnh bạn qua được, mà giờ nghe bạn đòi về, thử hỏi, ai còn kiên nhẫn để khuyên bạn ở lại là hay lắm đó. Chứ không, bạn sẽ nghe: Muốn về thì về đi đâu ai cản. Nói hoài nhức cái đầu.

Ai cũng có cuộc sống riêng. Nếu người bảo lãnh cho bạn ở chung, lo mọi chi phí bước ban đầu, đến khi gia đình bạn đi làm, có khả năng tự lập, nên dọn ra ở riêng. Bạn không nên đòi hỏi quá nhiều ở người bảo lãnh. Bạn cũng đừng buồn khi người bảo lãnh muốn bạn dọn ra. Hãy đặt mình vào họ, thì bạn mới hiểu hết, người bảo lãnh đáng thương như thế nào.

Bạn không nên ăn mặc chưng diện không đúng cách. Cũng không nên đeo vòng vàng loè loẹt như ở Việt Nam. Bên đây, thường người ta ít ai đánh giá bạn giàu có qua cách ăn mặc như vậy. Khi nào bạn mua được nhà đẹp, lái xe sang, tự nhiên sẽ có người nể bạn liền. Nếu bạn ăn mặc như vậy mà ra đường, bạn sẽ thường nghe: Việt Nam mới qua kìa…Mà cũng kì kì, khi gia đình bạn đang ăn nhờ ở đậu nhà người bảo lãnh, mà ăn mặc như vậy, dễ làm ngứa mắt người ta lắm. Thấy mà mắc ghét.

Bạn cũng đừng so sánh, bạn bè của bạn may mắn có người bảo lãnh giàu có, nên họ sướng hơn bạn. Mà hãy nghĩ rằng, người bảo lãnh của bạn, tuy vẫn không giàu có hơn những người kia, nhưng họ vẫn cố gắng bằng mọi cách bảo lãnh bạn qua đây. Nghĩa là, tấm lòng và tình yêu thương của họ quá lớn. Bạn có hiểu ra điều đó không.

Nếu bạn qua Mỹ, bán nhà bán đất đem tiền qua theo. Có khi bạn lại có nhiều tiền hơn cả người bảo lãnh. Hà cớ gì, bạn lại không dám chi tiền ra, để phụ chia sẻ cùng với người đã bảo lãnh bạn. Đùng một cái, khi dọn ra ở riêng, bạn đòi mua nhà mua xe. Bạn có hiểu, cái cảm giác của người bảo lãnh như thế nào không. Hay bạn cũng mới học được vài câu tiếng Mỹ: I dont care.

Không có gì tốt hơn, là chính mình phải bước đi lên bằng chính đôi chân của mình. Đừng dựa vào người khác, vì khi họ ngã mình sẽ ngã theo. Đừng đổ lỗi cho ai, cho bất cứ điều gì, để biện hộ, đổ thừa, than trách người khác. Biết bao nhiêu người muốn qua Mỹ mà không được. Và cũng nhiều người đã không may mắn đến được nơi này.

Bạn và gia đình bạn đã đến được đây, hãy cố gắng học hỏi, vượt qua những khó khăn, chịu khó chịu thương, trước sau gì, tương lai tốt đẹp sẽ chờ bạn phía trước.

Có những lúc, bạn nên biết lùi lại vài bước, để bạn bước tới mạnh mẽ hơn.

Thuỷ chung mà nói, người bảo lãnh, chịu quá nhiều hy sinh và chịu nhiều trách móc từ những người thân. Họ biết vậy mà họ vẫn bảo lãnh đem qua. Đó là tại vì, trong họ, máu đang chảy, chan chứa đầy sự thương yêu máu mủ gia đình.

Theo: Khánh Đặng – CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT NAM TẠI MỸ

Cuộc sống mưu sinh vất vả cùng nỗi nhớ gia đình, bạn bè khiến nhiều nghệ sĩ đau đáu trở về quê nhà Việt Nam.

Nhớ gia đình, khán giả quê nhà 

Mới đây, trong chương trình Lời tự sự, NSƯT Quốc Thảo cho biết, sau 10 năm định cư ở nước ngoài, ông đau đáu suy nghĩ trở về Việt Nam bởi cuộc sống ở Mỹ rất khắc nghiệt, cô đơn.

“Tôi nghĩ 10 người nghệ sĩ sang Mỹ thì 9 người rưỡi muốn về, nếu không muốn nói là cả 10 người. Có những nghệ sĩ tôi biết từng tuyên bố quyết tâm không bao giờ về Việt Nam thì bây giờ cũng đã về rồi.

Lý do nghệ sĩ nào cũng muốn về vì muốn gặp lại khán giả của mình. Ở nước ngoài, chúng tôi có tất cả mọi thứ về vật chất nhưng vẫn có cảm giác không phải nhà của mình. Đó là lý do mà nhiều ca sĩ, nghệ sĩ hải ngoại muốn về Việt Nam.

Người nghệ sĩ muốn diễn tốt phải có sự tập luyện, giao lưu với nhau. Tuy nhiên tôi hiểu và thông cảm vì mỗi người đều có cuộc sống riêng. Cuộc sống ở Mỹ rất khắc nghiệt, nhiều khi phải ăn uống ngay ở trên xe nên nghệ sĩ không có thời gian tập cùng nhau.

Có những lúc bạn bè từ Việt Nam qua, tôi sợ nhất là cảm giác lúc họ chia tay khi về. Có lần khi tôi đưa Thành Lộc ra sân bay về Việt Nam, trên đường từ sân bay về nhà, tôi cảm thấy buồn hiu hắt.

Trong đầu tôi nghĩ Thành Lộc sẽ được về Việt Nam diễn kịch, gặp gỡ khán giả trong khi mình phải một mình đi trên con đường lạnh lẽo. Tôi đã rơi nước mắt với những suy nghĩ đó và hiểu rằng đây không phải nhà của mình”, NSƯT Quốc Thảo kể.

NSƯT Quốc Thảo: Tôi nghĩ 10 nghệ sĩ sang Mỹ thì 9 người rưỡi muốn về! - Ảnh 1.

Cũng giống như NSƯT Quốc Thảo, ca sĩ Phạm Thanh Thảo sau 2 lần sinh con quyết định đi hát lại ở Mỹ.

“Dĩ nhiên, khi phải xa “thánh đường” giải trí VN, Thảo tiếc lắm và rất nhớ. Ở Mỹ, ngoài thời gian đi hát, mỗi khi có các show truyền hình bên này, Thảo đều liên lạc muốn được tham gia. Máu nghề vẫn còn mạnh lắm”, cô nói.

Ca sĩ Cam Thơ – vợ nhạc sĩ Lê Quang sống gần khu Phước Lộc Thọ, Quận Cam với gia đình. Cô cho biết, tường xuyên gặp bạn bè để vơi đi nỗi nhớ quê hương. Trong gần 3 năm ở Mỹ, Cam thơ phát hành 3 album và 1 single.

“Ở đây ngoài công việc đi hát cuối tuần, phần lớn tôi dành thời gian cho con gái, bạn bè. Sang năm cháu 18 rồi, có thể tự lập. Mỗi tuần thứ hai, thứ ba tôi còn tham gia trong hội Tâm Linh với gần 100 người phần lớn là nghệ sĩ VN. Gặp nhau trò chuyện cho đỡ nhớ quê”, cô nói.

Cuộc sống khó khăn, vất vả mưu sinh

Không may mắn như trường hợp các nghệ sĩ đã dư dả về vật chất, nhiều ngôi sao nổi tiếng ở Việt Nam nhưng sang nước ngoài phải vất vả làm đủ mọi nghề để mưu sinh, trang trải cuộc sống.

Nam diễn viên Hoàng Anh “Gạo nếp gạo tẻ” khi qua Mỹ phải làm một lúc 3 công việc: bán hàng online, hướng dẫn viên du lịch và cộng tác với một số đài truyền hình của người Việt ở Mỹ trong vai trò MC.

“Bản thân tôi, đôi khi cảm thấy buồn, chạnh lòng khi làm các công việc đó. So với nghề diễn viên thì không thể so sánh được. Nhưng biết làm sao được khi cuộc sống bắt buộc phải như vậy. Nếu không làm việc, không thể có đủ thu nhập trả tiền nhà, tiền xe… mỗi tháng”, anh tâm sự.

NSƯT Quốc Thảo: Tôi nghĩ 10 nghệ sĩ sang Mỹ thì 9 người rưỡi muốn về! - Ảnh 2.

Cố ca sĩ Vân Quang Long cũng từng vất vả lao động để kiếm tiền trang trải cuộc sống cho vợ con ở Việt Nam. Anh làm đủ nghề, từ thợ điện, bốc vác, thợ xây…

Ca sĩ Hàn Thái Tú – bạn thân Vân Quang Long từng bộc bạch: “Thực sự, nghệ sĩ sống ở Mỹ rất khác, Long làm rất cực, tôi làm nhà hàng rất cực, ai qua xứ Mỹ mà không phải làm”. Hàn Thái Tú kể rằng có lần sang thăm bạn, thấy Vân Quang Long đang bê từng viên gạch, bao xi măng làm thợ xây nhà. Đôi môi ông bố 3 con khô khốc, tái mét, miệng thở ra khói dưới trời lạnh…

NSƯT Quốc Thảo: Tôi nghĩ 10 nghệ sĩ sang Mỹ thì 9 người rưỡi muốn về! - Ảnh 3.

Phi Nhung thời trẻ cũng từng làm đủ công việc nặng nhọc để kiếm tiền nuôi con như lợp tôn, may thảm… đến nát cả chân tay.

“Tôi đi làm vất vả, kiếm từng đồng một để trả tiền nhà, tiền xe. Đến cái chén ăn cơm tôi cũng phải bỏ tiền ra mua. Tiền đó ở đâu mà có? Đó là tiền tôi phải đi làm cực nhọc kiếm ra, chứ đâu được ai cho. 

Thậm chí, ngay cả đi sinh con, tôi cũng phải tự động lái xe một mình. Sinh con xong, tôi lại phải lái xe một mình về. Tôi đặt con bên cạnh, cứ thế lái xe về nhà, không có bất cứ ai ở bên chăm sóc”, cô kể.

NSƯT Quốc Thảo: Tôi nghĩ 10 nghệ sĩ sang Mỹ thì 9 người rưỡi muốn về! - Ảnh 4.

Thời gian đầu theo chồng sang Mỹ, Ngọc Quyên cũng không khỏi hụt hẫng, stress. Cô phải học tiếng, làm quen với công việc kinh doanh, tiết kiệm tiền để trang trải cuộc sống.

Sau khi ly hôn, công việc kinh doanh của Ngọc Quyên cũng ổn định hơn. Tuy nhiên, cô vẫn rất tiết kiệm để nuôi con trai. Nữ siêu mẫu nổi tiếng từng tiết lộ, cô chỉ dám ăn một ổ bánh mì một ngày, cắt làm ba khúc và ăn từ sáng đến tối.

Chia sẻ về cuộc sống khó khăn của nghệ sĩ Việt bên Mỹ, ca sĩ Thanh Thảo từng đăng tải dòng trạng thái dài. Cô cho hay, cuộc sống ở nước ngoài hàng tháng phải chi trả cả loạt hóa đơn, buộc nghệ sĩ phải làm nhiều nghề tay trái để kiếm sống.

NSƯT Quốc Thảo: Tôi nghĩ 10 nghệ sĩ sang Mỹ thì 9 người rưỡi muốn về! - Ảnh 5.

“Chúng tôi, mỗi người một nỗi niềm, mỗi người một hoàn cảnh khác nhau, đành lòng rời xa quê hương, gia đình, bạn bè và khán giả thân thương ngay lúc tên tuổi còn trên đỉnh vinh quang, công việc ca hát liên tục mỗi ngày, bạn bè bù khú bên nhau mỗi đêm sau khi đi diễn về…chỉ vì mang trong lòng một mong muốn dành cho gia đình, người thân.

Có người may mắn, bước đường mình chọn không gặp khó khăn cách trở, nhanh chóng có cho mình một cuộc sống mới ở xứ người, lập gia đình và hưởng hạnh phúc. Nhưng cũng có rất nhiều người trầy trụa nhiều năm liền, sống trong sự lo lắng, hồi hộp chờ đợi, ngày này qua tháng khác vẫn chưa đến được đích cuối cùng.

Họ đã phải rũ bỏ hào quang của người nổi tiếng, được bao nhiêu người vây đón khi còn ở quê hương, cuộc sống sung túc bên gia đình, bạn bè để buộc phải làm nghề tay trái để mưu sinh. Sống ở Mỹ này không làm thì tiền đâu mà lo hàng loạt chi phí, bill mỗi tháng đến liền liền, còn nghĩa vụ thuế, bảo hiểm các loại…

Để gọi là đại gia giàu có thật sự hiếm lắm! Ai cũng phải làm mới có tiền lo cuộc sống hằng ngày. Trước là ca sĩ nổi tiếng nhưng bây giờ đầu bếp, thợ hồ, thợ may, bán hàng online, phụ trong nhà hàng…nghề gì thích hợp thì làm. Với mong muốn cuối cùng là có cơ ngơi ổn định rồi bảo lãnh cha mẹ già, vợ chồng, con cái sang đoàn tụ, Thanh Thảo viết.

2024-01-09-10-57-22-thumb